tại chỗ như B4, B5, 559 tiêu diệt địch. Bộ còn thành lập Bộ Tư lệnh tiền
phương với mật danh B702 do một Tổng Tham mưu phó làm Tư lệnh và
một Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị làm chính ủy để trực tiếp chỉ huy tại
mặt trận này.
Lực lượng xe tăng tham gia chiến dịch gồm có tiểu đoàn 198 đã ém sẵn
tại Đường Chín từ cuối năm 1967 và các tiểu đoàn 297, 397 vừa được điều
vào tham gia diễn tập ở nam quân khu Bốn. Cho đến trước Tết Tân Hợi hai
tiểu đoàn này đã tập kết ở Tây Quảng Bình và sẵn sàng chờ lệnh. Bộ tư lệnh
thiết giáp đã cử chủ nhiệm chính trị Thu, tham mưu phó Kiệm cùng một số
cán bộ vào làm đại diện xe tăng bên cạnh Bộ tư lệnh B702. Bộ tư lệnh chiến
dịch chủ trương sử dụng xe tăng tham gia đánh một số trận then chốt ở
hướng bắc đường Chín nhằm chặn bước tiến quân địch tại Bản Đông, từ đó
đánh bại hoàn toàn cuộc hành quân và hoàn thành thắng lợi toàn bộ chiến
dịch.
Để tập trung cho bộ đội chuẩn bị chiến đấu tham mưu phó Kiệm bàn với
chủ nhiệm chính trị Thu:
- Sắp Tết đến nơi rồi. Có khi ta phải cho bộ đội ăn Tết trước để đảm bảo
sẵn sàng chiến đấu anh ạ!
Nhẩm tính thấy chỉ còn hơn tuần nữa là đến Tết Tân Hợi chủ nhiệm chính
trị Thu gật đầu:
- Tôi đồng ý- Ngẫm nghĩ một lát ông tiếp- Ngày kia đã là 23 tháng Chạp,
ngày ông Táo lên Trời rồi. Có lẽ ta cho bộ đội ăn Tết luôn vào hôm đó cũng
được.
Tham mưu phó Kiệm cười khà khà:
- Hôm nào cũng được nhưng theo tôi phải nhanh nhanh lên. Hôm vừa rồi
tôi thấy các cụ bàn bạc căng lắm, có khi nó “chơi” mình vào ngay dịp Tết
này đấy!
Trưởng ban tác huấn Phước ngồi bên nói xen vào đầy hoài cảm: