BÃO THÉP - Trang 670

- Theo tôi tốt nhất ta cử anh Kiệm tham mưu phó đi. Tôi biết suốt chín
năm kháng chiến anh ấy đều ở Tây Nguyên và Khu Năm nên cũng rất quen
thuộc với chiến trường đó. Ngoài ra với chức vụ tham mưu phó anh ấy cũng
có thể làm việc với các Bộ tư lệnh mặt trận được rồi.

Chính ủy Ngọc biểu đồng tình:

- Tôi nghĩ cử anh Kiệm đi cũng được- Mở sang một trang khác trong tập
tài liệu ông ngẩng lên nói- Còn bây giờ ta chuyển sang xem xét các biện
pháp thực hiện. Ở đây cũng đã nêu nhưng tôi muốn anh Đào nói cụ thể hơn
về những khó khăn khi thực hiện kế hoạch này.

Phó tư lệnh Đào trịnh trọng:

- Thưa các đồng chí! Khó khăn thì cũng nhiều nhưng tôi thấy vấn đề cấp
bách nhất mà chúng ta phải tập trung giải quyết ngay đó chính là vấn đề con
người. Theo tính toán của tôi, để hoàn chỉnh một trung đoàn mới và một số
tiểu đoàn như kế hoạch thì từ nay đến cuối năm chúng ta cần khoảng gần
hai trăm cán bộ từ cấp trung đội trở lên, sau đó nhu cầu vẫn tiếp tục tăng.
Thành viên kíp xe và các lực lượng khác cũng cần khoảng trên dưới một
nghìn. Còn nếu Bộ đồng ý cho thành lập thí điểm trung đoàn bộ binh cơ
giới sẽ còn cần nhiều hơn nữa. Về thành viên kíp xe có lẽ không đáng lo
lắm nhưng số hai trăm cán bộ thì quả thực là gay go. Đã nhiều năm nay do
binh chủng không phát triển lực lượng, lại không có trường sĩ quan nên ta
không đào tạo được bao nhiêu. Tôi nghĩ rằng đây là vấn đề cấp bách nhất,
vì vậy đề nghị các đồng chí thảo luận kỹ và đề xuất giải pháp khắc phục.
Ngoài ra còn một số khó khăn khác như trang bị, cơ sở vật chất cho các đơn
vị mới v.v... trong văn bản chúng tôi đã nêu lên và đề ra biện pháp khắc
phục. Đề nghị các đồng chí nghiên cứu và cho ý kiến! Hết đấy ạ!

Không khí phòng họp trầm hẳn đi, mọi người chăm chú tập trung vào tập
tài liệu. Có vẻ như ai cũng nhận thấy sức nặng của những khó khăn đang đè
lên vai mình. Cũng thật lạ, bao nhiêu năm đấu tranh để phát triển lực lượng
bây giờ được toại nguyện lại thấy lo lắng hơn. Tuy nhiên đó là cái lo của sự