BẪY TÌNH, YÊU GIẢ THÀNH THẬT - Trang 113

"Vì tôi không muốn ảnh hưởng cuộc sống của em , không chủ động liên

lạc với em , bởi vì tìm kiếm lý do yên tĩnh . Chợt tôi phát hiện rằng , chỉ cần
đối tượng là em , tôi lại không thể từ bỏ . . . . . ."

Người đàn ông kiệm lời này thật sự am hiểu tình trường , luôn biết biện

hộ cho mình , lời nói ngọt ngào ấm áp như thể chìm cô dưới đáy biển sâu .
Pphòng bếp khép hờ bỗng nhiên bị đẩy nhẹ , kèm theo sau là giọng nói của
Phó Dĩnh . "Ơ . . . . ."

Tư Gia Di bất chợt sửng sốt , còn chưa kịp phản ứng Diêu Tử Chính đã

vội vàng lui về phía sau . Phó Dĩnh nghiễm nhiên bắt gặp bọn họ ôm nhau ,
sắc mặt hơi chút xấu hổ . "Bác gái nhờ tôi gọi hai người ra ngoài , nói thức
ăn đều nguội hết rồi."

***

Bà Tư kiên trì muốn khách ở lại qua đêm , chủ động nhường phòng Gia

Di cho Diêu Tử Chính , kêu con gái mình đi vào thư phòng mà ngủ .

"Không cần phiền toái vậy đâu bác , cháu sẽ trở về khách sạn."

"Khi còn bé Gia Di đều bỏ căn phòng trống không , toàn chạy qua thư

phòng ngủ , nó thích ngủ ở trong lều , chuyện này cháu không cần quan
tâm."

Cuối cùng hắn đành phải nhận lời , còn cô tự giác đi vào thư phòng ,

đóng cửa , chui vào chiếc lều cũ kỹ . Đây là thế giới tuổi thơ của cô , dù nó
hơi nhỏ nhưng vẫn thuộc về kỷ niệm

Mỗi lần cô chạy vào đây để ngủ là mẹ tìm đủ mọi cách đuổi cô về phòng

, giải thích nơi đây quá nhỏ , ngủ trong không gian quá chật sau này ảnh
hưởng đến xương sống . Hôm nay mẹ bởi vì Diêu Tử Chính , tựa hồ xem cô
là đồ bỏ đi —— Cô mãi mãi không thể hiểu nổi , ý đồ của mẹ là gì .