BEC - TIẾNG THÉT TRONG BÓNG TỐI - Trang 37

- Chờ đã. Trời sắp tối rồi. Chúng ta không thể đi đâu cả. Lũ yêu tinh sẽ

sớm lên đường.

Nó la lớn:

- Lũ yêu tinh! Đang giết. Đến với!

Nó chụp tay tôi và kéo tôi đứng lên.

- Chờ đã - Tôi nói với nó lần nữa, mất kiên nhẫn - Cậu tên là gì? Cậu

từ đâu tới? Vì sao chúng tôi phải tin cậu?

Thằng bé nhìn tôi trống vắng. Tôi hít sâu một hơi, rồi chậm rãi hỏi:

- Cậu tên là gì?

Không có câu trả lời.

- Cậu từ đâu tới?

Chả có gì. Tôi quay sang Conn và nhún vai:

- Nó khờ dại. Có lẽ nó đã chạy thoát khỏi làng của nó và...

Thằng bé hét lên:

- Đến với! Chạy nhanh! Lũ yêu tinh!

Connla khịt mũi:

- Bec nói đúng. Vì sao ai đó lại cử một thằng ngốc như thế này để...

- Chạy nhanh! - Thằng bé hổn hển nói trước khi Connla có thể nói hết

câu.

- Chạy nhanh! - Nó lặp lại, mặt nó sáng lên.