BỆNH TÌNH YÊU - Trang 540

Không bao lâu sau, bầu trời đã sáng hơn một chút, không biết có một

đứa bé từ phòng nào đi ra, khoảng bảy tám tuổi, đi một mình, lâu lâu lại
liếc nhìn Lăng Lệ, Lăng Lệ cười với đứa bé, như thế chắc cũng được gọi là
cười nhỉ? Kiểu da mặt mình hơi động đậy một tí ấy. Đứa bé kia bước đến,
cất tiếng, “Chú ngốc, hôm nay chú vẫn không muốn nói chuyện sao?”.

Chú ngốc? Lăng Lệ lại bật cười, rất dịu dàng, “Hôm nay muốn nói

chuyện rồi.” Hỏi đứa bé, “Cháu tên gì? Mới sáng sớm mà đã ở đây một
mình rồi?”.

“Cháu tên là Kỳ Liên, cháu dậy sớm thế này để xem cha mẹ cháu đã

về chưa?”.

“Cha mẹ cháu đi đâu? Sao lại để cháu ở đây một mình?”.

“Cha mẹ chắc bị lũ cuốn trôi luôn rồi? Cháu đoán là họ không quay về

nữa…”.

Lăng Lệ trầm mặc, phản ứng của anh chắc vẫn ở trong trạng thái nửa

tỉnh nửa mê, không cảm nhận được gì khi đến vùng bị thiên tai, có một số
vấn đề nếu hỏi ra thì rõ ràng quá tàn nhẫn. Bởi vì sự xuất hiện của đứa bé
này, Lăng Lệ chợt nhớ đến Đông Đông, không biết bây giờ nó thế nào? Hối
hận không sao tả xiết, chỉ vì nhất thời xúc động mà quên mất chăm sóc
Đông Đông, quá là vô trách nhiệm. Nắm lấy cánh tay của đứa bé, “Đói
không? Trong phòng chú có bánh quy…”. Anh đưa hết bánh quy cho Kỳ
Liên, dặn dò đứa bé đừng chạy lung tung, sau khi nhìn thấy đứa bé đi
khuất, Lăng Lệ cầm lấy điện thoại, nhấn số gọi cho Đông Đông, vốn dĩ anh
muốn gọi vào số máy bàn ở nhà, có điều, trong lòng cứ có cảm giác sao đó,
không được tự tin cho lắm. Anh thật sự rất lo lắng, bà xã và con trai còn ở
trong nhà của mình không?

Có lẽ là quá sớm, Đông Đông đang ngủ, đổ chuông rất lâu mới nhấc

máy, vẫn có chút ngái ngủ, “Cha? Nơi cha ở cuối cùng cũng có sóng điện