Lăng Lệ khám bệnh thay cho Đường Nhã Nghiên, suốt cả ngày hôm
nay không nhìn thấy Giản Minh đâu cả, lúc tan tầm đi ngang qua hành
lang, Lăng Lệ đưa mắt tìm kiếm 106 một cách tự nhiên, cô ngồi trên
giường đọc sách, đọc rất chăm chú, Lăng Lệ không tiện làm phiền, hơn nữa
đi với anh còn có Đường Nhã Nghiên nên đành phải đi qua một cách lặng
lẽ. Ngày mai anh đi thăm bệnh, thế nào cũng có cơ hội, Lăng Lệ nói với
mình như vậy.
Đáng tiếc là trong lần thăm bệnh ngày hôm sau, anh cũng không nhìn
thấy Giản Minh, mãi cho đến khi anh thăm bệnh xong, viết xong ghi chú
cho bệnh nhân, cũng chẳng nhìn thấy Giản Minh đâu. Trước mười giờ, thì
không cần phải nói với Mễ Lợi, Lăng Lệ tìm cớ đi ra ngoài hành lang mấy
lần. Thật là tội nghiệp, anh làm như thế cũng có dễ dàng gì đâu? Trong
phòng trực ban của bác sĩ có nhà vệ sinh riêng, trong phòng trực ban của
bác sĩ có bình nước, phích điện riêng, ấy thế mà anh cứ phải chạy đến nhà
vệ sinh dành cho bệnh nhân, đến phòng phát nước lấy nước sôi pha trà,
cũng khó tìm ra cái cớ để đi lắm, biết không hả? Nhưng không biết Lăng
Lệ đã lượn tới lượn lui bao nhiêu vòng, nói tóm lại là Giản Minh vẫn chưa
quay về. Lăng Lệ đành phải giở hồ sơ bệnh án của Giản Minh ra, tìm số
điện thoại di động của cô, gọi một lần, khóa máy, gọi hai lần, khóa máy, gọi
n lần, vẫn khóa máy! Anh ghi lại địa chỉ của Giản Minh, nhưng mà bây giờ
đi thì có chút gì đó khoa trương quá, đợi thêm một chút nữa vậy.
Buổi chiều, Lăng Lệ tìm sinh viên của mình, cố gắng giả vờ như anh
không thấy sốt ruột mấy, hỏi với giọng bình thường, “106 đã về chưa?”.
Mễ Lợi thấp thỏm không yên, nói nhỏ, “Vẫn chưa ạ, em gọi điện thoại
mấy lần rồi, đều khóa máy. Lần này rắc rối to rồi đây, dụng cụ tiêm Insulin
trên người Giản Minh không hề rẻ, nhỡ khi chị ấy mang theo cái đó bỏ
trốn, biết đi đâu tìm chị ấy đây? Tiền cọc viện phí chị ấy nộp hôm trước
chưa đủ để trả cho dụng cụ đó đâu”.