quạc vẻ phấn khích. Taran thúc Melynlas
vượt qua con dốc. Dưới chân họ, dòng
sông hiện ra, rộng lớn hơn bao giờ hết.
Ánh mặt trời lấp lánh giữa những gợn
sóng ở khúc lượn được che chắn của bến
cảng. Một con tàu dài hẹp đang bập bềnh
được neo gần bờ. Taran có thể nhìn thấy
những dáng người trên boong tàu đang
kéo thừng để giương lên một cánh buồm
vuông vắn, trắng muốt.
Eilonwy và Gurgi cũng đã phóng ngựa
lên trước. Tim Taran nảy lên; và đối với
cả nhóm bạn, bến cảng cùng với con tàu
đang đợi sẵn chẳng khác nào một ngọn
gió biển cuốn sạch những nỗi đau buồn.
Eilonwy lại bắt đầu nói liến thoắng vui
vẻ và Gurgi thì vẫy tay rối rít đến nỗi