Tô Tử Mặc cười lạnh nói: "Không phải ngươi luôn miệng nói ngươi bên
ngoài nạp tiểu thiếp à, sao đổ lên đầu ta được, có chính thất nào lại đưa nữ
nhân khác lên giường tướng công chứ?".
Tống Tuấn Kiệt không phản đối, cái gọi là tiểu thiếp chẳng qua là Chung
Minh giúp hắn ra kế sách đối phó với địch để tránh thoát sự trách phạt của
Tô Hầu gia, hắn chỉ có thể nhìn qua Chung Minh, muốn để Chung Minh
giúp hắn nói chuyện.
Chung Minh cười hoà giải nói: "Biểu ca, chuyện này đã qua rồi sao lại
còn truy cứu, ngươi có phúc trong hoạ, cưới được một người xinh như hoa,
cần gì phải làm cho nhà cửa không yên ổn nữa".
Tống Tuấn Kiệt tức giận: "Ta là nuốt không trôi chuyện oan ức này".
Chung Minh nói: "Lợi ích gì ngươi cũng chiếm được rồi, cho dù là bị
oan uổng, cũng đáng, huống chi chuyện này không có chứng cứ, không nên
lung tung chỉ trích, nếu để lão phu nhân biết, cẩn thận ngươi lại bị bắt giam
vào phòng chứa củi".
Lúc này Tống Tuấn Kiệt hoàn toàn không phản đối, hiện tại lão phu nhân
đều hướng về phía người ngoài, làm sao còn để ý đến cháu đích tôn là hắn.
Chung Minh lại nói: "Trịnh di nương vừa mới vào phủ, hết thảy chưa
hiểu biết rõ nơi này, biểu ca còn không mau đi bồi nàng".
Tống Tuấn Kiệt còn chưa thôi, buông lời hung hãn nói, "Tô Tử Mặc, nếu
còn có lần tới, coi ta làm thế nào thu thập ngươi!".
Chợt nghe Tô Tử Mặc lạnh lùng nói: "Ta nói rồi không được ta cho phép
thì ngươi không thể bước vào cửa phòng ta nửa bước, truyền lời ta, nói cho
phòng thu chi biết tháng này không được đưa thiếu gia dù chỉ một lượng
bạc".