BỘ BỘ KINH TÂM - Trang 435

- Chỗ thế nào mà không phải? – Cô nhìn lướt Thập tứ rồi dời ánh mắt đi,

nghĩ sao lại ngoảnh đầu nhìn kỹ, bỗng thét lên – Anh… Anh… Sao anh ở
đây thế?

Rồi ngoái nhìn Nhược Hi. Nhược Hi đã không còn cả sức mà sợ nữa, chỉ

đớ mắt đứng im. Thập tam a ca vừa giục vừa chuẩn bị nhảy lên ngựa:

- Thập tứ đệ, chúng ta đi thôi!

Mẫn Mẫn ngơ ngác ngó Thập tứ a ca, lẩm bẩm:

- Thập tứ đệ? Thập tứ a ca?

- Phải – Thập tứ gật đầu.

Chưa cần nghe gã xác nhận, Mẫn Mẫn đã quay phắt lại, phẫn nộ nhìn

Nhược Hi:

- Chị lừa tôi!

Nhược Hi vội tiến tới nắm tay cô, nhưng Mẫn Mẫn xô mạnh nàng ra,

chất vấn:

- Anh ta là Thập tứ a ca? Chị lừa tôi!

Nhược Hi khẩn khoản:

- Cô nghe tôi đã!

Mẫn Mẫn ngó Thập tam bấy giờ đang đứng ngây mặt, rồi siết chặt roi

ngựa trỏ Thập tứ:

- Anh ta là ý trung nhân của chị?

Nhược Hi cắn môi lắc đầu. Mẫn Mẫn cười nhạt: