BỘ BỘ KINH TÂM - Trang 86

- Ta biết! Ngay cả danh phận đích phúc tấn của ta, cũng chưa chắc cô

thiết tha. Vậy mà ta vẫn nuôi dưỡng chút hi vọng, nhưng giờ thì… – Gã
cười buồn – vô vọng rồi.

Nhược Hi cầm một chiếc chén trên bàn, xoay nghịch trong tay:

- Cái gì anh cũng biết cả, thế thì hãy cương quyết làm một người hiểu

biết đi. Đừng để Bối lặc gia và các a ca lo lắng, có khi còn khiến hoàng
thượng nổi giận nữa.

Thập a ca lại rót rượu, uống xong hỏi:

- Ta đã để tùy ý Hoàng a ma sắp đặt rồi, lẽ nào bày tỏ chút thái độ cũng

không được?

Nhược Hi nhấc bình rượu rót cho mình một chén:

- Việc lớn đã biết tuân theo, hà cớ việc nhỏ lại khiến người thân đau kẻ

thù hể hả như vậy? – Nói đoạn, cô cũng cạn chén, song uống hơi vội nên
sặc, bèn lấy khăn bưng miệng, ho sặc sụa.

Nhược Hi đang lau miệng thì nghe Thập a ca hỏi, giọng rất dịu dàng:

- Nhược Hi, đã bao giờ cô cảm mến ta chưa?

Nhược Hi ngẩng lên, nhìn đôi mắt lẫn lộn những hi vọng, căng thẳng

cùng e ngại của Thập a ca rồi lại cúi xuống, vò chiếc khăn trong tay đôi hồi
mới khẽ khàng đáp:

- Đã từng.

Thập a ca thở phì một hơi, bật cười:

- Nhược Hi, ta vui lắm, cô biết không? Mấy hôm nay ta vẫn muốn hỏi

thẳng, nhưng chỉ sợ nghe phải điều không muốn nghe, nên không dám hỏi