BỘ BỘ KINH TÂM - Trang 87

– Gã lại uống rượu – Cô yên tâm đi! Ta sẽ sống tử tế, sau này nhớ lại cô
từng hát tặng, từng khiến ta vui, từng bận lòng vì ta, ta sẽ cảm thấy được an
ủi.

Ngừng một chốc, gã chậm rãi nói:

- Từ nhỏ tới lớn, ai cũng chê ta ngốc, không chăm chỉ học hành, không

có chí tiến thủ. Nhưng bọn họ không biết, ta đã cố gắng hết sức rồi đấy chứ,
duy không thể cố gắng cho bằng Tứ ca, Bát ca, Thập tứ đệ mà thôi. Các
anh em chỉ đọc một lần là thuộc, ta đọc ba lần vẫn lơ mơ. Lời Hoàng a ma
nói, họ hiểu ra ngay, ta thì nghĩ nát cả óc vẫn không biết ý người là gì. Tính
ta lại bộp chộp nên thường hậu đậu vụng về. Ai cũng hoặc trước mặt, hoặc
sau lưng cười giễu ta, mỗi Bát ca là luôn bênh vực, luôn dạy bảo – Gã tư lự,
rồi khẽ hỏi – Nhược Hi, theo cô ta có ngốc không?

Nhược Hi bĩu môi cười:

- Ngốc! Không ngốc mà để tôi bắt nạt mãi thế sao? – Cô cố ý ngừng một

lát, mới tiếp – Nhưng tôi thích chơi với anh, chính vì anh không thâm sâu
như người ta. Anh vui tức là vui, bực tức là bực, nói quý tức là quý, ghét
tức là ghét. Bởi vậy trước mặt anh, tôi cao hứng thì có thể cười to, bức bối
thì cứ nổi giận thoải mái. Anh biết không, ở bên anh tôi vui lắm, rất vui!

Thập a ca trân trân nhìn Nhược Hi, khi cô nói hết, gã ngoảnh mặt đi, yên

lặng một lúc mới khẽ đáp bằng giọng mũi nghèn nghẹt:

- Ta cũng rất vui!

Nhất thời, cả hai cùng nín lặng. Họ đang ngồi im thì giọng Thập tứ ở bên

ngoài vọng vào:

- Phải về rồi!

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.