tình, nhưng cùng câu chuyện sẽ vẫn còn lại vì bạn vẫn như cũ. Bất
kì chỗ nào bạn đi bạn sẽ vẫn còn như cũ; tâm bạn vẫn ở cùng một
trạng thái. Có lẫn lộn, không có ánh sáng bên trong bạn, chỉ có bóng
tối.
Khi người ta trở nên chán ngán với mối quan hệ bình thường với
mọi người, người ta bắt đầu tưởng tượng ra mối quan hệ với
Thượng đế; đó là khao khát về điều thiêng liêng. Bây giờ Thượng đế
có tốt hơn chút ít theo nghĩa rằng bạn không bao giờ có thể bị thất
vọng vì bạn sẽ không bao giờ gặp ngài; bởi lẽ đơn giản rằng sẽ
không có tuần trăng mật, tuần trăng mật không bao giờ có thể qua
đi; bởi lẽ đơn giản rằng sẽ không có việc sống cùng với Thượng đế,
bạn có thể liên tục hi vọng. Bây giờ bạn một mình: nó là độc thoại,
nó không là đối thoại.
Mọi mối quan hệ con người đều thất bại vì người khác có đó và các
bạn bắt đầu va chạm với nhau, các bạn bắt đầu chi phối lẫn nhau,
các bạn bắt đầu ghen lẫn nhau, các bạn bắt đầu sở hữu lẫn nhau.
Bạn sợ rằng bạn có thể đánh mất người kia. Và thế rồi một ngày
nào đó bạn thấy rằng chẳng có gì để mất - người kia là trống rỗng
như bạn vậy. Mơ này bị tan vỡ, thế rồi mơ khác...
Đó là cái đẹp của mơ tôn giáo: bạn có thể liên tục mơ, nó không thể
bị tan vỡ. Mối quan hệ với Thượng đế không bao giờ có thể gặp khó
khăn - điều đó là không thể được vì bạn đơn giản một mình. Khi bạn
cầu nguyện, bạn đang làm gì? Việc nói cho bản thân bạn thôi! Nó
giống như thổi sáo trong bóng tối - không có người nào nghe.
Thượng đế không phải là người mà bạn có thể có bất kì mối quan
hệ nào. Thượng đế không phải là ai đó nói riêng, người mà bạn có
thể nói với, người mà bạn có thể mong ước. Nhưng mọi thất vọng
của bạn, mọi mối quan hệ của bạn, những quan hệ đã thất bại, đã
không làm cho bạn đủ tỉnh táo với sự kiện rằng tốt hơn cả là bỏ toàn
thể ý tưởng về ham muốn người khác. Bây giờ bạn đang cố ham
muốn cái gì đó mà bạn không bao giờ có được. Một điều là tốt về
điều đó: bạn có thể liên tục hi vọng trong nhiều kiếp sống. Sẽ không
bao giờ có bất kì tận cùng nào cho nó; cuộc hành trình là không kết
thúc. Người khác không tồn tại chút nào; bây giờ bạn đang sống
trong mơ thuần khiết. Đầu tiên bạn đã sống trong mơ nhưng người
khác đã có đó, cho nên giữa hai thực tại mơ nhất định bị nghiền nát
- và chúng đã bị nghiền nát. Nhưng bây giờ không có người nào