BƯỚC TRONG THIỀN, NGỒI TRONG THIỀN - Trang 225

nó đã bắt đầu bao gồm bốn người. Khoảnh khắc ông ấy chết người
thứ tư bị bỏ đi. Ngay cả nấm mồ của ông ấy đã bị loại ra khỏi sự gần

gũi với mồ của Lenin; họ thậm chí không thể chấp nhận cái xác của
ông ấy ở đó.
Mao Trạch Đông đã thử đi vào ba ngôi này ở Trung Quốc; ngày ông

ấy chết ông ấy đã bị loại ra.

Khi các Thượng đế cũ thất bại, chân không lớn được cảm thấy.

Không phải ngẫu nhiên mà trong thế kỉ này Adolf Hitler, Joseph
Stalin, Mao Trạch Đông và những người như họ đã trở thành quyền

lực thế. Quyền lực của họ đã không phải là của riêng họ, quyền lực
của họ đã tồn tại trong chân không bị bỏ lại trong tâm con người vì

các giá trị cũ biến mất. Và con người đã sống với nghĩa nào đó trong
cuộc sống lâu tới mức con người đã trở nên không có khả năng

sống mà không có nghĩa. Hoặc tự tử hoặc phát minh ra nghĩa mới.
Cách tiếp cận riêng của tôi là khác toàn bộ. Không cần tự tử, điều đó
là cực kì ngu xuẩn. Không cần phát minh ra bất kì nghĩa mới này;

điều đó là rơi trở lại, điều đó là thoái lui, điều đó lại là trở thành
không trưởng thành. Đó là cơ hội lớn đang gõ cửa nhà bạn. Nhân
loại như một toàn thể đã đi tới điểm trưởng thành nào đó mà từ đó

bước nhảy lượng tử là có thể. Con người có thể bắt đầu sống mà
không có bất kì nghĩa nào và dầu vậy vẫn sống một cách đẹp đẽ,

vẫn với niềm vui vô cùng.
Đó là một trong những đóng góp vĩ đại nhất của Phật Gautam. Ông
ấy đã từng không được hiểu, nhưng bây giờ thời của ông ấy đã tới.

Ông ấy đã tới hơi sớm một chút - sớm hai mươi nhăm thế kỉ trước
thời của ông ấy - nhưng ông ấy nói như người đương đại. Jesus nói

ngôn ngữ cổ, ngôn ngữ mà trẻ con có thể hiểu. Và đó cũng là hoàn
cảnh với nhiều người khác - với Moses, với Mohammed. Nhưng
Phật nói ngôn ngữ của sự trưởng thành. Ông ấy nói không có nghĩa

trong sự sống và không cần có bất kì nghĩa nào. Bỏ khao khát này đi
và đừng cố rót đầy chân không này. Chân không này là tốt, nó là

lành mạnh. Cư ngụ trong trống rỗng này đi, hân hoan trong trống
rỗng này đi! Đừng liên tục nhồi nhét vào nó những thứ không cần

thiết. Nó có sự thuần khiết - trống rỗng này mà bây giờ được cảm
thấy bởi nhiều người hơn là nó đã được cảm thấy trước đây. Chỉ

thỉnh thoảng một người như Phật đã cảm thấy rằng mọi lí tưởng đều