C. MÁC VÀ PH. ĂNGGHEN TOÀN TẬP - TẬP 1 - Trang 173

ngài chủ rừng, cũng vì những hạnh phúc ấy, lại không nên đòi hỏi ít hơn là đòi
hỏi cho lợi ích của họ?

Có thể nghĩ rằng vấn đề này đã được giải đáp trong phần thảo luận được

phân tích từ trước đến nay, nhưng nghĩ như vậy là sai lầm. Chúng ta hãy bàn sang
việc quy định những sự trừng phạt.

“Đại diện của tầng lớp quý tộc cho rằng chủ rừng cũng vẫn chưa được bồi thường đầy đủ ngay cả khi

(ngoài việc giản đơn đền bù giá trị) người đó nhận được cả tiền phạt, bởi vì không phải lúc nào cũng thu

được khoản tiền phạt này".

Đại biểu của thành phố nhận xét:

"Cách diễn đạt điều khoản này (§15) có thể dẫn tới những hậu quả đáng chê nhất. Như thế là chủ rừng

lĩnh ba loại bồi thường, cụ thể là: giá trị, sau đó tiền phạt gấp bốn, gấp sáu hoặc thậm chí gấp tám lần, và

cuối cùng, khoản bồi thường đặc biệt cho thiệt hại, khoản này thường được ấn định hoàn toàn tùy tiện, và là

kết quả của một sự bịa đặt nhiều hơn là của hiện thực. Trong bất kỳ trường hợp nào - vị đại diện này kiến

nghị - cũng cần phải quyết nghị rằng, việc đòi khoản bồi thường đặc biệt có tính chất tranh chấp này cần

được đệ trình ngay lên tòa án xét xử những vụ về rừng, và đòi hỏi đó cần được xác định theo quyết định của

tòa án. Từ chính bản chất sự việc, ta thấy rõ là những bằng chứng về những sự thiệt hại phải được trình bày

riêng, chứ không phải chỉ dựa vào biên bản mà thôi".

Về ý kiến phản đối này, báo cáo viên và một thành viên khác của hội nghị

dân biểu đã giải thích rõ giá trị bổ sung nói ở đây thu được bằng cách nào trong
những trường hợp mà họ đã nêu lên. Điều này đã được thông qua.

Việc phạm tội được biến thành cuộc xổ số, mà trong trường hợp may mắn

thì chủ rừng có thể trúng số. Y có thể thu được giá trị bổ sung; còn nếu y chỉ nhận
được giá trị của gỗ mất cắp thôi, thì nhờ khoản phạt gấp bốn lần, gấp sáu lần,
hoặc thậm chí gấp tám lần, y cũng sẽ kiếm được món bở. Nhưng một khi y thu
được không chỉ đơn thuần giá trị, mà còn thu được cả món bồi thường đặc biệt vì
thiệt hại, thì khoản phạt gấp bốn, gấp sáu, gấp tám lần kia, trong bất kỳ trường
hợp nào, cũng trở nên món lãi thuần túy. Nếu như thành viên của đẳng cấp quý
tộc nghĩ rằng những khoản tiền phạt đã tính không phải là một sự bảo đảm đầy
đủ, bởi vì thường không thu được chúng, thì việc thu khoản phạt này lại càng
hoàn toàn không dễ dàng hơn do chỗ là ngoài tiền phạt ra, sẽ còn tính cả giá trị và
khoản bồi thường về thiệt hại. Vả lại, chúng ta sẽ thấy rằng người ta đề nghị làm
cho tình trạng bị cáo không nộp đủ tiền như thế sẽ trở thành vô hại.