CẠM BẪY HỒNG NHAN - Trang 221

Ông muốn gì nơi tôi nữa đầy .

– Cô dám hỏi tôi câu đó sao chứ ? Tôi muốn lấy lại số tư trang của

Marcelline.

Nàng tóc nầu bật cười, một giọng cười châm chọc chua cay mà julien

thù ghét tận xương tủy.

– Ông không làm chuyện ầm ĩ vì những thứ rẻ tiền đó chứ ?

Julien tức giận phát điên.

– Cô có biết là những thứ ... rẻ tiền đó có ý nghĩa gì với tôi không ?

Im lặng ! Véro cố lách người qua đế bước đi nhưng julien nắm tay cô

lại.

– Cô không thể đi nếu như cô không trả lại toàn bộ số nữ trang đó.

Ông nghĩ là tôi mang theo thứ quỷ quái đó trong người hay sao ? Và làm

ra vẻ ngạc nhiên nàng nói thêm:

Trong khi đó ông lại bỏ thằng Aurélien một mình ở nhà.

Nó không ở một mình, có Yvon ở nhà với nó. Thế nào ?

– Thế nào cái gì ?

– Tôi đang chờ việc tôi đòi hỏi.

– Tôi đã nói là tôi không mang theo đây cơ mà !

Thật nhanh nhẹn, Coussinel chụp tay cô ta:

– Thế còn cái này ?