giám An Đức Hải ngồi thuyền có cắm cờ khâm sai đại thần
chuẩn bị đi qua, vội vã báo tin cho tuần phủ Sơn Đông là Đinh Bảo
Trinh ở phủ Tế Nam biết, mục đích là để tăng cường bảo vệ. Đinh
Bảo Trinh được tin thầm nghĩ: “Tại sao việc này không được triều
đình thông báo trước? An Đức Hải là một thái giám được Từ Hy thái
hậu ân sủng đưa lên làm thái giám tổng quản, nhưng dù có như vậy
thì trước khi đi đâu, cũng phải có thánh chỉ của triều đình thông báo
trước mới phải. Hay đây là chuyến đi bí mật. Nhưng bí mật ma lại
sai một thái giám với đầy đủ cờ quạt của triều đình? Rõ ràng là làm
loạn vương pháp rồi. Triều đình sao có thể coi thường tổ chế như
thế!”.
Thế rồi, Đinh tuần phủ thảo ngay một bản tấu, sai người đem
thẳng về Bắc Kinh báo cáo với Cung thân vương. Cung thân vương
Dịch Hân hằng ngày thấy An Đức Hải quyền uy quá lớn, đến
long bào của Hàm Phong, có lần Từ Hy còn cho hắn mặc thử nên
cũng không có cảm tình với hắn. Các đại thần trong triều nhiều
người cũng chỉ tức khí ma không ai dám nói gì cả. Thậm chí tiểu
Hoàng đế cũng có phần nể sợ An Đức Hải. Một lần, khi còn nhỏ,
lúc cùng tiểu thái giám chơi trò nặn đất, tiểu Hoàng đế Đồng Trị
đã moi mắt của người đất, rồi chặt bỏ đầu, nói đấy là đầu của
An Đức Hải. Có lần, Đồng Trị vẽ một người lên giấy rồi lấy dao
khoét mắt khoét mũi, cũng nói đó là An Đức Hải. Rồi có lần,
Hoàng đế lặng thinh tìm đến phòng ngủ của mẫu hậu, thấy mẫu
hậu và tiểu An Tử đang ôm chặt lấy nhau ở trên giường. Chính vì
thế ma Từ Hy và cả An Đức Hải đều rất ghét bỏ tiểu hoàng đế.
Cung Thân vương Dịch Hân cảm thấy giật mình khi nhận được
bản tấu của Đinh Bảo Trinh. Cả triều đình không ai hay biết
chuyện này cả. Dịch Hân lập tức vào cung xin diện kiến Từ Hy Thái
hậu, nhưng đúng lúc Thái hậu đang xem kịch trong vườn. Cung Thân