CẦN VƯƠNG, ĐÔNG DU - Trang 695

- Tai anh thì phải nghe cô nàng thủ thỉ mới hay, chứ nghe đàn tôi thì ra

cái qué gì!

Tuynh cười khờ khờ, lên giọng hề chèo:

- "Huynh" nói như đi guốc vào bụng "đệ". "Đệ" xin bái phục!

Rồi anh ta cất giọng ngâm vài câu ứng tác, lời lủng củng nhưng giọng

nghe được:

Tiếng đàn hay như tiếng em hay

Nhưng em xa vắng, để anh say tiếng đàn.

Nghe chất giọng trầm ấm của Tuynh, Đoan khen:

- Ông đúng là dân chèo, giọng ngọt cứ như mía nướng.

Được khen, Tuynh bốc máu nghề nghiệp:

- Cậu có tài làm thơ, đưa tôi ngâm chính cống một bài. Chứ thơ của tôi

là thơ... thẩn.

Đoan được cuốn vào không khí vui tươi, nói:

- Thơ mình không ngâm được, chỉ đọc nghe thôi. Đây là bài tả cảnh

xen chút nỗi lòng:

Một mình nằm khểnh lầu tranh,

Đa đa buồn tênh cất giọng.

Suối rót lòng khe nghe chán,

Đỉnh ngàn gió vút mà kinh....