CÁNH CỬA - Trang 275

Nam cảnh sát đột ngột hỏi:

- Đêm hôm qua anh đi đâu, làm gì?

- Tối qua tôi lên Thượng Thanh Quan xin xâm, vì kiệt sức sau đợt leo

núi nên tôi đi ngủ sớm. – Gã trả lời.

- Có ai làm chứng không? – Nam cảnh sát hỏi.

Gã cười xòa:

- Tôi sống có một thân một mình, tự mình làm chứng cho mình thôi.

- Điều này rất bất lợi cho anh. Anh thử nhớ lại xem, tỉ như có người

hàng xóm nào trông thấy chẳng hạn. – Cảnh sát đáp.

- A đúng rồi, nửa đêm hôm qua, tôi có gọi điện từ nhà cho tổng giám

đống Mễ Gia. – Gã trả lời.

- Mấy giờ? – Cảnh sát nam lập tức hỏi.

- Nửa đêm. – Gã đáp.

- Đừng trả lời đại khái, anh hãy cho biết thời gian cụ thể. – Nam cảnh

sát nói

- Mười hai giờ rưỡi. – Gã trả lời.

Hai viên cảnh sát quay sang nhìn nhau trong thoáng chốc, người nữ gấp

cuốn sổ lại và nói:

- Chúng tôi sẽ còn quay lại tìm anh lần nữa.

Gã nhà văn lật đật đứng dậy và nói:

- Vâng tôi rất hoan nghênh. Chết, đến cốc nước cũng chưa mời.