CÁNH CỬA - Trang 73

– Ghê thật! Sáng nay tớ cũng nhận được điện thoại của anh Hạnh mà…

– Tớ còn mơ thấy sau khi bước ra khỏi tiệm sách, hai bọn tớ gặp được

mấy em rất xinh…

– Mấy em?

– Hai em?

– Thế tớ thì sao?

– Làm gì mà cuống lên thế? Có những hai em mà chẳng nhẽ cậu không

xơ múi được em nào à?

– Thật không!

– Cậu quên rồi chắc, từ khi anh Hạnh có Cố Phán Phán đến nay đã bao

giờ thấy có hứng thú với em nào đâu?

– Cũng phải… Rồi sao nữa?

– Sau đó tay trái tớ ôm một bé, tay phải tớ quàng một bé rồi đi mất.

– Đấy, làm gì có tớ đâu?

Ánh mắt đang lướt dở dang trên mấy tờ báo bên cạnh, Tát Nhĩ Hạnh

chợt làm ra vẻ nghiêm nghị đàn anh và nói:

– H, kệ nó đi. Sáng nay chính nó gọi điện cho anh hẹn ra đây mua sách,

thế nên anh mới gọi cho chú đấy chứ.

H thảng thốt:

– Thì ra là thế!

J rúc rích cười khoái trá. Tát Nhĩ Hạnh nói: