CẢNH XUÂN NAM TRIỀU - Trang 172

"Ồh? Xin lắng tai nghe!"

Quảng Lăng vương ngắm nhìn trăng rằm mờ ảo trên bầu trời, nói: "Khi

ta gặp thì tiểu cô tử này còn quá nhỏ tuổi, đúng rồi, nàng cũng là con cháu
của đại gia Kiến Khang."

Lời vừa nói ra, mọi người nổi lên hứng thú, đám thiếu niên lang quân

cũng vểnh tai lắng nghe, kể cả mấy kẻ có quyền hành như Tiêu Sách lúc
này cũng híp mắt lại lộ vẻ hưng phấn!

Quảng Lăng vương chậm rãi nói ra: "Tiểu cô tử này tuy còn nhỏ, nhưng

Cao mỗ từ nhỏ nhãn lực bất phàm, có thể bảo đảm, khi nàng lớn lên chắc
chắn sẽ có sắc đẹp khuynh thành."

Tiêu Sách hưng phấn hỏi, "Không biết tiểu cô tử này là nhi nữ nhà ai?"

Quảng Lăng vương cau mày suy nghĩ chốc lát, chậm rãi nói: "Lần đầu

gặp nàng là trên đường trở về Kiến Khang, tiểu cô tử này chỉ mới mười hai
mười ba tuổi, khuôn mặt còn hơi xanh xao. . . ." Hắn nói rất kỹ càng, đám
quyền quý cũng nghe rất nghiêm túc. Trong khoảng thời gian ngắn, nơi này
yên lặng như tờ, chỉ có giọng nói thanh nhuận êm tai như tiếng nhạc của
Quảng Lăng vương.

Trương Khởi đứng ở một bên, vừa rồi Quảng Lăng vương và Tiêu Sách

phát sinh xung đột, bởi vì trong lòng nàng lo lắng nên bất tri bất giác đã
đến gần. Khác với những cô tử khác, nàng núp ở sau một thân cây, mặc dù
đứng gần đám người Quảng Lăng vương những cũng ẩn trong bóng tối
không hề dễ nhận thấy.

Khi nghe Quảng Lăng vương nói đến cái gì mà mỹ nhân tuyệt sắc từ tấm

bé thì nàng cũng không để ý chỉ nghe qua loa cho có.

Nhưng càng nghe thì nàng càng kinh hãi. Khi tới "Trên đường trở về

Kiến Khang, mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt xanh xao" thì thân thể của

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.