CAO THỦ KIẾM TIỀN - Trang 912

Bị tên tù nhân kia cảm nhiễm, Trương Thắng ngửa mặt thở ra hơi dài,

đột nhiên cười lớn:

- Nhất thiết hữu vi pháp,

Như mộng, huyễn, bào, ảnh,

Như lộ diệc như điện,

Ưng tác như thị quán.

*** Đây bài kệ trong kinh phật, là tiếng chuông cảnh tỉnh sự vô thường,

thí chủ nào hiểu được là có duyên, khi nào vào tù nhớ đọc to lên, a di đà
phật!

- Thành thật chút, đừng có gây chuyện ở đây.

Tên quản giáo thúc dùi cui cao su vào lưng Trương Thắng một cái:

Trương Thắng trời sinh ương ngạnh, vào chỗ này rồi, y càng bất chấp,

càng đọc to hơn.

- Thằng này điên rồi! Sợ quá hóa điên mẹ nó rồi.

- Cơ mà nó đọc cái gì thế?

- Chắc là thơ Đường, đếch hiểu.

- Im đi!

Đám phạm nhân đang mỗi người một câu bình phẩm thì có người quát

lớn:

- Tên đó là ai vậy?