Có những lời này của ba mình, trong lòng Cố Trạch Vũ cũng yên tâm
phần nào, chỉ muốn nhanh chóng tìm được Hàn Lăng Sa. Trước khi đi cô
còn lấy tiền mặt trên người Ninh Mông, nhất định trên người cô không có
nhiều tiền. Cô từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, bây giờ lại đi một mình nhiều
ngày như vậy, trên người chắc chắn sẽ không còn lại nhiều tiền, sẽ gặp phải
tình huống gì, Cố Trạch Vũ nghĩ một chút đã cảm thấy sợ.
“Cố đoàn trưởng, nếu không chúng ta liên lạc với những người hàng
xóm ở thành phố này một chút, xem xem Hàn tiểu thư có đến mấy nhà
người thân xung quanh không?”
“Ừ, cũng được.” Cố Trạch Vũ gật đầu đồng ý, lại nhìn Phương bí thư
hỏi, “Tôi cảm thấy bà ngoại họ của Sa Sa có điểm gì đó không thích hợp,
chúng ta quay lại xem.”
Phương bí thư nghe xong, trong lòng sợ hết hồn. Hắn cũng sợ Cố Trạch
Vũ biết trong đó có vấn đề, vội vàng phủ nhận, “Không thể nào, người ta là
một người già, có gì cần phải gạt chúng ta cơ chứ?”
“Không phải tôi nói bà ấy gạt chúng ta, mà tôi cảm thấy bề ngoài bà ấy
tỏ vẻ rất lo lắng cho Sa Sa, nhưng thực sự lại như không thèm quan tâm.”
“Cố đoàn trưởng, cậu nhất định là suy nghĩ nhiều…” Phương bí thư chốt
hạ một câu, viện cớ rời đi.
Cố Trạch Vũ thấy Phương bí thư vội vã rời đi cũng cảm thấy rất nghi
ngờ. Phương bí thư dường như đang cố sức không cho hắn biết điều gì
đó…
Hàn Lăng Sa trú tạm trong nhà của người phụ nữ kia, tuy rằng trên người
không mang theo nhiều tiền mặt, cô vẫn cố gắng nhét vào tay người nhà họ
một phần nhỏ. So với việc ở khách sạn, ở đây tiện nghi hơn nhiều. Người
nhà kia coi cô là con gái của ân nhân, quả thực đối đãi với cô còn hơn cả