trưởng thành. Đôi mắt anh vẫn sáng như năm xưa, nhưng giữa vầng trán lại
thêm nhiều nếp nhăn ẩn chứa nỗi u sầu. Các đường nét trên khuôn mặt anh
thậm chí còn góc cạnh, sắc sảo hơn trước, tướng mạo ngày càng điển trai,
hấp dẫn hơn nhưng phủ lên đó lại là một vẻ lạnh lùng bất khả xâm phạm.
Song, đằng sau lớp băng giá ấy vẫn không khỏi lộ ra một niềm tuyệt vọng,
khiến cô đau lòng. Điều khiến Tư Tồn kinh ngạc hơn cả là đôi chân anh đã
trở nên hoàn chỉnh, nhưng việc giữ thăng bằng hồ như còn khó khăn hơn cả
thời còn chống nạng. Sống lưng anh thẳng đơ, áp sát vào tủ bar, nếu không
có lẽ sẽ ngã mất.
Đôi tay của Tư Tồn đã đưa ra định đỡ anh, nhưng khi nhớ lại chuyện
hồi chiều, C-Ô rụt tay lại, chỉ vào sô pha nói: “Mời anh ngồi”.
Môi Mặc Trì khẽ run lên, anh đứng đó bất động. Trong đầu anh, muôn
ngàn suy nghĩ đang nhảy nhót hỗn độn. Anh muốn cân nhắc thêm một chút
rồi mới mở lời, nhưng tới lúc mở miệ,ng lại không phát ra được từ gì. Anh
thầm lo sợ, những gì đang diễn ra biết đâu chỉ là một cơn mộng, để rồi khi
mở mắt tỉnh dậy, Tư Tồn lại một lần nữa biến mất khỏi cuộc đời anh. Vậy
thì, anh thà không nói gì, chỉ đứng nhìn cô thế này là đủ. Bao nhiêu năm
không gặp gỡ, tình cảm anh dành cho cô không những không phai nhạt mà
chỉ ngày càng mãnh liệt, song hình ảnh của cô lại trở nên quá đỗi mơ hồ.
Nhân lúc này, anh muốn ngắm cô thật lâu, thật kĩ và khắc ghi hình ảnh ấy
vào trái tim mình.
Một lúc sau, Tư Tồn quay người đi, xây tấm lưng mảnh dẻ về phía
anh. Mặc Trì lặng người đi một thoáng, rồi từ từ tiến lại phía cô. Hai tay
khẽ đặt lên vai cô, anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Đột nhiên, Tư Tồn rời khỏi vòng tay Mặc Trì. Anh bàng hoàng nhìn
vòng ôm của mình rơi hẫng vào giữa khoảng không, trái tim anh bỗng chốc
nặng như đeo đá: “Tư Tồn, em và Cruise...” Mặc Trì dường như không làm
chủ được lời nói của mình, cứ mở mồm ra là nhắc tới Cruise.