CÂY CHUỐI NON ĐI GIÀY XANH - Trang 71

-Tao có chuyện này muốn nói cho mày nghe.

Nhỏ Thắm ngơ ngác, có vẻ nó lấy làm lạ trước vẻ nhớn nhác của tôi:

-Chuyện gì vậy?

Tôi lại đảo mắt ra chung quanh, thấp giọng;

-Chuyện này kỳ lạ lắm, mày không được kể lại với ai nghe không!

Nhỏ Thắm bắt đầu hồi hộp, tôi thấy nó cắn chặt môi:

-Ờ, mình không kể đâu.

Rồi nó cầm tay tôi lắc lắc theo thói quen, nôn nóng giục:

-Đăng nói đi!

-Anh Thắng ấy mà?

-Anh Thắng sao?

Tôi hít vào một hơi:

-Anh không hề điên như mình nghĩ.

-Cái gì? - Nhỏ Thắm giật mình, nếu không kềm được chắc nó đã ré lên.

-Anh Thắng không điên- Tôi lặp lại.

-Sao Đăng biết?- Nhỏ Thắm hạ giọng hỏi, đã bắt đầu nhận ra sự nghiêm

trọng của câu chuyện. -Hai hôm trước, tao đang đọc truyện ở nhà chú Lãm thì

thấy anh Thắng bước vào. Ảnh không nhìn thấy tao vì tao đang nằm trên

giường khuất sau tấm rèm.