CHẠM YÊU - Trang 311

- Thái độ chẳng biết ơn gì cả. Phần lớn phụ nữ đều đồng ý trả món tiền
không nhỏ cho những thứ ấy đấy. Mà em thì được miễn phí.

- Em cá là không có chuyện đó đâu. - Tôi càu nhàu, và tất cả họ đều cười rũ
ra. - Cái bẫy gì đây chứ?

- Giữ im tay em đi, không thì chị không chỉ cắt phần da thừa đâu đấy. -
Amanda cảnh báo.

- Làm gì có cái bẫy nào ở đây chứ. - Lola nói, và tôi phải cố giữ mình ngồi
im vững vàng khi nghe tiếng kéo lạch xạch phía sau. Chúa ơi, cô ta đang cắt
tóc tôi cơ đấy. - Chỉ là phần lương phụ trội thôi.

Tôi nhìn Talinga, người đang thử màu son trên tay mình, liếc nhìn tôi
thường xuyên để ướm thử màu môi phù hợp.

- Lương phụ trội à?

- Phần trả thêm. Một phần thưởng. - Lola cười lớn, một trong những điệu
cười rổn rảng quen thuộc của mình. - Một món quà cho Quý cô Remy của
chúng ta.

- Một món quà? - Tôi lặp lại một cách thận trọng. - Là gì chứ?

- Đoán xem. - Amanda mỉm cười với tôi khi cô ấy bắt đầu sơn những vệt
sơn màu đỏ bóng loáng lên móng tay tôi.

- Có lớn hơn hộp bánh mì không đấy? - Tôi hỏi.

- Em cứ ước đi. - Lola nói, và họ lại bắt đầu cười như nắc nẻ, như thể đây là
điều hài hước nhất từ trước tới giờ.