“Chỉ cần có mắt, mọi người đều nhìn ra được cậu quá mức quan tâm tới
Khuất Vân.” Gái Diệp nói ra cái nhìn của bản thân, đồng thời cũng là sự
thật.
Du Nhiên im lặng, không có cách nào phản bác lại sự thật, thật lâu sau
mới vô lực nói một câu: “Khó khăn thế nào mới có thể túm được một anh
chàng đẹp trai như thế, có thể không quan tâm hay sao?”
“Cậu quan tâm đến người ta, nhưng người ta không quan tâm đến cậu
thì cũng phí công.” Gái Diệp lại ném ra một chân lý nữa.
“Tớ có cách nào khác đâu, chẳng lẽ lại cầm dao nhắm ngay đến cậu bé
của anh ấy, uy hiếp là nếu không quan tâm đến tớ, tớ sẽ khiến anh ấy tuyệt
tự hay sao!” Du Nhiên chán nản ngồi trên ghế.
“Tình yêu ấy mà, cái cần chú ý chỉ là kỹ xảo và tình thú.” Gái Diệp nói.
“Trên giường mới cần chú ý tới kỹ xảo và tình thú chứ.” Du Nhiên nói.
Gái Diệp không để ý tới cô, tiếp tục nói: “Đối với những thứ chắc chắn
thuộc về mình, con người thường không quá trân trọng, vì vậy cậu nhất
định phải xây dựng nên một tình huống có người khác muốn theo đuổi cậu,
khiến Khuất Vân sinh ra cảm giác nguy cơ, như vậy anh ta mới trân trọng
cậu.”
“Nhưng tớ không có ai khác theo đuổi.” Du Nhiên rất thành thật.
“Không có thì tạo ra cho có.” Gái Diệp bắt đầu bày mưu tính kế: “Tìm
một người cậu ghét nhất, lợi dụng sức mạnh dư luận, khiến cho cậu và cậu
ta trở thành đề tài bàn tán, cuối cùng đạt được mục đích khiến Khuất Vân
ghen.”
Du Nhiên không hiểu: “Vì sao phải là người đáng ghét nhất? Như vậy
chẳng phải đã tăng độ khó sao?”