CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 181

Bởi vì cô nhìn thấy, ở cửa tiểu khu, Khuất Vân và Cổ Thừa Viễn đang

nói chuyện với nhau.

Tuy cách rất xa, nhưng đó là hai người con trai quen thuộc nhất với Du

Nhiên, Du Nhiên tất nhiên không nhìn nhầm.

Du Nhiên nhớ Khuất Vân từng nói anh và Cổ Thừa Viễn là bạn học, vì

vậy bọn họ quen nhau cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng, Khuất
Vân giải thích chuyện anh xuất hiện ở đây thế nào?

Trái tim Du Nhiên giống như một cuộn len bị mèo đùa nghịch, hỗn loạn

không còn hình dạng gì nữa.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nếu Khuất Vân thẳng thắn nói với

Cổ Thừa Viễn về quan hệ của bọn họ, vậy…

Du Nhiên cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác nói cho

cô biết, Cổ Thừa Viễn sẽ không bỏ qua.

Tuy đã là cuối thu, nhưng lưng Du Nhiên vẫn ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ngay khi cô sắp phát điên mà hét lên, hai bọn họ tách ra.

Du Nhiên vội vàng trốn vào phòng vệ sinh, lấy điện thoại ra, gọi cho

Khuất Vân.

Sau khi gọi được, Du Nhiên không nhiều lời vô ích, trực tiếp hỏi: “Vừa

rồi anh gặp Cổ Thừa Viễn?”

Bên kia ngừng lại một lát, im lặng đến mức có chút kỳ lạ, nhưng rất

nhanh, tiếng trả lời của Khuất Vân truyền đến: “Đúng vậy, cậu ta nói với
em?”

“Em đứng trên sân thượng nhìn thấy!” Du Nhiên vội vàng hỏi: “Anh có

nói cho anh ta biết quan hệ giữa chúng ta không?”