Chuyện này thật sự khiến Du Nhiên chấn động trong lòng, hai chân đã
muốn chạy ra ngoài.
Bạch Linh ngồi xổm trên mặt đất, giúp Du Nhiên lấy từng bộ quần áo
ra.
Trước giờ Du Nhiên đều vo tròn quần áo, nhét lung tung vào túi, vì vậy
lần nào về nhà, chuyện đầu tiên Bạch Linh làm chính là giải cứu đám quần
áo đáng thương của con gái.
Lúc này, bà đưa lưng về phía Du Nhiên, vừa sắp xếp lại hành lý, vừa
nhẹ giọng nói một câu: “Mẹ chỉ muốn hôm nay cả nhà có thể vui vẻ ăn một
bữa cơm.”
Du Nhiên thừa nhận, những lời này đã đánh bại cô, mặc kệ giữa cô và
Cổ Thừa Viễn đã xảy ra chuyện gì, nhưng mẹ cô vô tội.
Nhớ tới mẹ vẫn luôn đối xử với mình rất tốt, Du Nhiên quyết định nhẫn
nhịn, cố gắng thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ này của bà.
“Được rồi, ngồi xuống trước đi, chỉ lát nữa là được ăn.” Lý Minh Vũ
cười ha ha bước vào phòng bếp, tiếp tục biểu diễn tay nghề.
Nghĩ đến lát nữa sẽ gặp mặt Cổ Thừa Viễn, trong lòng Du Nhiên cảm
thấy lo lắng, không ngồi yên được, đành đi lên sân thượng hóng gió.
Quang cảnh xung quanh tiểu khu nhà Du Nhiên không tệ, thường xuyên
thấy những ông lão bà lão dắt tay cháu nhỏ, hoặc những đôi thanh niên tình
tứ nắm tay đi dạo trên đường mòn, cảnh tượng này khiến cho trong lòng
sinh ra cảm giác lười biếng.
Nhưng khi ánh mắt Du Nhiên nhìn về phía cửa tiểu khu, cảm giác thanh
thản vừa rồi đã bị nỗi sợ hãi đánh tan thành mây khói.