CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 179

son che đi là được.

Chuẩn bị tất cả xong xuôi, Du Nhiên lấy chìa khóa ra, mở cửa.

Bố mẹ nghe tiếng, quay đầu lại nhìn thấy con gái đã về, đương nhiên vô

cùng vui mừng, vội vã giúp Du Nhiên đặt hành lý xuống, lấy dép cho cô,
liên tục hỏi cô đi đường có mệt không.

Nhưng lúc này Du Nhiên không có tâm trí đâu để trả lời, dù chỉ một

câu, cô nhìn thấy, trên bàn trà trong phòng khách, đặt rất nhiều thuốc bổ,
tuyết cáp*, huyết yến, và một số loại thuốc Đông y quý.

*Tuyết cáp là thịt một loại ếch quý, sinh trưởng trong rừng Trường

Bạch, phía Đông Bắc Trung Quốc.

Nhìn qua, có vẻ là quà tặng, hơn nữa còn là quà tặng được đưa tới chưa

lâu.

Trong những người Du Nhiên biết, chỉ có một người có thể tiêu số tiền

lớn như vậy, đồng thời cũng là người mà cô cố gắng né tránh hơn hai năm
nay – Cổ Thừa Viễn.

“Cổ Thừa Viễn đã tới ạ?” Du Nhiên hỏi thẳng vào vấn đề.

Bố của Du Nhiên, Lý Minh Vũ nhíu mày: “Càng lớn càng không lễ

phép, ngay cả anh trai cũng không chịu gọi.”

“Anh ta đi từ lúc nào?” Du Nhiên hỏi, đương nhiên, vấn đề cô quan tâm

nhất là ngày mai Cổ Thừa Viễn có đến nữa hay không.

Bạch Linh đặt hành lý con gái xuống bên cạnh sô pha, im lặng một lúc

rồi quyết định nói thật: “Thừa Viễn giúp mẹ tới siêu thị mua bột chiên, lát
nữa sẽ quay lại.”