CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 197

Phải thật lâu sau, cô mới dần dần hiểu được một sự thật: trước khi mẹ

lấy bố, đã từng kết hôn với một người đàn ông khác, sinh ra Cổ Thừa Viễn,
nhưng, mẹ và người đàn ông kia sống với nhau không hạnh phúc, vì vậy,
khi Cổ Thừa Viễn bảy tuổi, bọn họ ly hôn, sau đó mẹ lấy bố, sinh ra cô.

Giờ nghĩ lại mới thấy nó cũng không quá phức tạp, nhưng ngày đó, đối

với Du Nhiên mà nói, vòng luẩn quẩn nho nhỏ này cũng đủ để khiến cô đau
đầu.

Du Nhiên vốn nghĩ rằng, nếu đã là người thân của nhau, chỉ cần vừa

sinh ra đã biết, giống như từ khi còn nhỏ cô đã biết chị họ Nhậm Đình Đình
là người thân của cô, còn Trần Tiểu Minh cách vách không phải.

Vì vậy, người anh trai từ trên trời rơi xuống này khiến Du Nhiên khó có

thể tiếp nhận, đương nhiên, điều này cũng không chứng minh cô ghét anh
ta.

Ngược lại, Du Nhiên rất thích Cổ Thừa Viễn, thích gương mặt trẻ trung

mang chút khí phách của anh ta, bởi vì mỗi lần Cổ Thừa Viễn đến nhà Du
Nhiên đều sẽ mang đến cho cô những đồ ăn vặt cô thích hoặc một con búp
bê bằng vải.

Quan trọng hơn là, khi Du Nhiên nói chuyện với Cổ Thừa Viễn, cho dù

những chủ đề đó thật buồn cười hoặc thật ấu trĩ, anh ta vẫn sẽ kiên nhẫn
lắng nghe, không giống những người lớn khác, cho dù cười cũng chỉ là
cười cho có lệ.

Ngay trong căn phòng tràn đầy những đóa hoa nhỏ màu xanh lam trầm

tĩnh này, Du Nhiên bé nhỏ đã vuốt đầu con gấu bông, nhỏ giọng kể lại
những điều thầy giáo đã dạy ở trường, còn Cổ Thừa Viễn ngồi bên cạnh,
chăm chú lắng nghe.

Thời gian đã trôi qua như thế, dần dần, hai người lớn lên.