CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 205

Du Nhiên muốn ngăn lại, muốn thét lên đẩy anh ta ra, nhưng hồn phách

cô đã rời khỏi cơ thể… cô bất lực.

Du Nhiên cảm thấy môi cô đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa nóng nhất thế

gian, mỗi một dây thần kinh đều bị tan chảy trong đó.

Nhưng, đó chỉ là nhiệt độ của cô… Còn môi của Cổ Thừa Viễn, không

cảm nhận được bất cứ nhiệt độ gì, coi như anh ta đang hôn cô, vậy chính là
Du Nhiên không có nhiệt độ gì đáng nói.

Cảm giác nóng rực kia bị dập tắt rất nhanh, bởi vì ngay sau đó, Cổ Thừa

Viễn dùng lưỡi cạy mở hai hàm răng Du Nhiên, một mùi hương lạnh lẽo
chảy vào thực quản, chảy vào trong dạ dày cô.

Chỉ một chút như vậy, Du Nhiên bắt đầu cảm thấy choáng váng, tất cả

cảm quan đều như bị chùm một tầng lụa, đều trở nên không rõ ràng.

Những người xung quanh, bắt đầu trầm trồ khen ngợi sự hợp tác của Cổ

Thừa Viễn, tiếng vỗ tay kia cũng vô cùng mông lung trong đầu Du Nhiên,
giống như từ căn phòng bên cạnh truyền đến.

Môi Cổ Thừa Viễn tạm thời dời khỏi môi Du Nhiên.

Trong ánh đến mờ tối, Du Nhiên chuếnh choáng say, nhìn Cổ Thừa

Viễn, nhẹ giọng hỏi một câu: “Vì sao?”

Cũng dưới ánh đèn mờ tối, Cổ Thừa Viễn vô cùng tỉnh táo, nhìn Du

Nhiên, nhẹ giọng trả lời một câu: “Bởi vì…từ trước tới giờ anh chưa từng
coi em là em gái.”

Dù rất nhẹ, nhưng những lời này rất nghiêm túc, không nghe ra bất cứ ý

tứ đùa giỡn nào.