CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 246

“Làm gì vậy?” Du Nhiên hỏi: “Muốn em nghe xem nhịp tim của anh có

bình thường không à?”

“Có những khi tôi bề bộn nhiều việc, khiến con mèo đó cô đơn, nhưng

nó chưa từng thể hiện nó tức giận hay đau lòng, mà chỉ lén lút nhảy lên mỗi
khi tôi nghỉ ngơi, tựa đầu vào ngực tôi, dáng vẻ rất thỏa mãn… Tôi nghĩ, có
lẽ lồng ngực tôi có hiệu quả khiến người ta an tâm chăng.”

“Vì vậy… Muốn em cũng làm vậy?” Du Nhiên hỏi, mặt cô chạm vào áo

trong bằng vải bông của anh, rất thoải mái, không chút khó chịu.

“Chuyện quá khứ, tôi không cách nào giúp em… Nhưng ít nhất, hiện

giờ tôi có thể cho em một vòng tay.” Bàn tay Khuất Vân vuốt ve tóc Du
Nhiên, trong lòng bàn tay là một cảm giác rất mềm mại.

Du Nhiên nghe giọng nói của anh, khóe mắt chạm tới vải bông, cảm

thấy hơi ướt.

Không khống chế được, thất bại cũ trong quá khứ bỗng hóa thành nước

mắt, dâng lên trong mắt Du Nhiên.

Ngón tay Khuất Vân giống như có ma lực, theo từng sợi tóc của Du

Nhiên, từng sợi, im lặng vuốt ve, im lặng an ủi cô.

Cô không nói rõ với anh mình đã gặp phải chuyện gì, anh cũng không

hỏi tới cùng, nhưng tất cả những uất ức đều được an ủi.

Cứ như thế, dưới sự che chở của Khuất Vân, trong tiếng tim đập của

Khuất Vân, Du Nhiên dần dần ngủ say.

Một giây trước khi đi vào giấc ngủ, Du Nhiên nghĩ, tảng băng Khuất

Vân này dường như không lạnh như cô đã tưởng.