CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 296

Du Nhiên: “…”

Sau khi mắng gái Diệp như tát nước, Du Nhiên để điện thoại vào trong

túi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ xe buýt dừng lại tại một trạm xe, cô
lấy điện thoại ra một lần nữa.

Trên màn hình hiện ra hôm nay là ngày mười tám tháng Một.

Chính là, sinh nhật của Khuất Vân.

Lần này, Du Nhiên thật sự đứng dậy từ chỗ ngồi – không thể cứ về nhà

như thế, cô muốn đi tìm Khuất Vân cãi nhau.

Du Nhiên như cưỡi bánh xe lửa, dùng một khoảng thời gian không thể

tưởng được, đi tới trước cửa nhà Khuất Vân.

Sau hai phút sử dụng “thiên mã Lưu Tinh quyền” ***, cuối cùng cũng

mở cửa ra, Du Nhiên uống một ngụm nước khoáng, quay sang mắng Khuất
Vân: “Khuất Vân, anh nói rõ ràng cho tôi, Lý Du Nhiên tôi rốt cuộc có chỗ
nào không xứng vào anh, tuy tôi không phải đẹp nhất, nhưng mũi ra mũi,
mắt ra mắt, không có cái nào sai vị trí; tuy cup của tôi không lớn, nhưng
cũng có mông có ngực; tuy tâm địa tôi không tính là thiện lương, nhưng
thấy ăn xin cũng cho tiền, thấy người già cũng dắt họ qua đường; tuy tay
nghề nấu ăn không tính là cao siêu, nhưng còn tốt hơn loại người nấu cháy
cả nồi như anh. Anh nói xem, rốt cuộc tôi có chỗ nào không xứng với anh,
cả ngày anh làm ra vẻ muốn sống muốn chết, chỉ hỏi sinh nhật của anh thôi
đã bày ra bản mặt thối hoắc như thế, dì cả cha nhà anh tới, hay là…”

*** Thiên mã Lưu Tinh quyền_Pegasus Meteor Fist

Trong bụng Du Nhiên còn chuẩn bị cả nghìn cả vạn câu mắng, nhưng

tất cả đều nói không nên lời.

Bởi vì môi của cô, bị chặn lại.