Du Nhiên bỗng dùng chút lực, giật cánh tay ra khỏi tay Cổ Thừa Viễn.
Cô bước về phía trước ba bước, cách ra một khoảng với Cổ Thừa Viễn.
Sau đó, cô xoay người, nhìn Cổ Thừa Viễn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười
nói: “Còn tôi sẽ hạnh phúc với anh ấy cho anh xem.”
Nụ cười của Du Nhiên thật ấm áp, dịu dàng, giống như hoa cúc vừa
chớm nở trong gió xuân, có vẻ yếu ớt trong trẻo, đồng thời cũng đã có vẻ
cứng cỏi vô hình.
Cổ Thừa Viễn bị nụ cười này găm cứng tại chỗ, khi lấy lại tinh thần thì
Du Nhiên đã chạy vào cổng trường.
Du Nhiên nói, cô sẽ hạnh phúc bên Khuất Vân cho Cổ Thừa Viễn xem.
Nhưng xét thấy hai đương sự đang có mâu thuẫn, tạm thời không chế
tạo được bất cứ loại hạnh phúc nào, Du Nhiên quyết định dựa theo kế
hoạch ban đầu, dồn hết tâm trí cho ôn tập.
Lịch thi lần này sắp xếp rất kín, hầu như mỗi ngày đều có môn thi, bảy
ngày đó, ngay cả thời gian cắn hạt dưa Du Nhiên cũng không có, vì vậy cô
chỉ nhớ tới Khuất Vân một lần.
Là trong WC, vì cô muốn dùng mùi hôi hun chết Khuất Vân.
Cuộc thi như thả bom oanh tạc, bùm bùm ầm ầm ù ù, rất nhanh đã trôi
qua, sau đó, mọi người bắt đầu chuẩn bị về nhà nghỉ đông và đón năm mới.
Trái tim Du Nhiên lại không giống như những lần trước, vội vã bay về
nhà, mà nó đã ở lại với Khuất Vân.
Không có lấy một tin nhắn, gã đàn ông đáng chết này.
Du nhiên không hiểu nổi nữa, người nên tức giận là cô mới đúng, vì sao
Khuất Vân lại giống người bị chọc giận như vậy?