CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 390

nhưng đối với tôi lại trở thành cái bóng đè nặng. Khuất Vân, tôi yêu anh,
nhưng xin lỗi, tôi không yêu anh đến mức có thể chịu được chuyện này, tôi
còn yêu chính tôi hơn, tôi muốn thoát khỏi tất cả những thứ khiến tôi không
hài lòng, việc tôi có thể làm chỉ có rời khỏi… Khuất Vân, để tôi đi.”

Đôi mắt Khuất Vân giống như hút lấy sương mù mùa Đông, mù mịt.

“Khuất Vân, tôi không dám nói hiện tại tôi có thể lập tức quên anh,

nhưng tôi có thể cam đoan, mỗi một ngày sau này, tôi sẽ quên một chút,
từng ngày từng đêm, sẽ không bao lâu nữa đâu, anh sẽ hoàn toàn trở thành
một cái bóng mờ nhạt… Đúng vậy, anh chỉ là một cái bóng trong cuộc đời
tôi mà thôi.” Du Nhiên dùng sức hít lấy luồng khí lạnh lẽo, khiến cho giọng
nói của cô cũng nhiễm nhiệt độ của tuyết, cô ngẩng đầu, nhìn Khuất Vân,
đưa ra một yêu cầu: “Khuất Vân, thề với tôi, nói anh sẽ để tôi đi, không bao
giờ dây dưa đến tôi nữa.”

Đôi mắt Khuất Vân vẫn giống như tràn ngập trong sương mù, tất cả

những thứ trong đó chỉ còn lại đường viền.

“Khuất Vân, hứa với tôi.” Du Nhiên nói nặng giọng hơn: “Hứa sẽ để tôi

đi.”

“Tôi không làm được.” Khuất Vân chậm rãi lắc đầu.

Du Nhiên vươn tay, “chát” một cái, cô cho Khuất Vân một cái tát: “Nếu

anh không hứa, tôi sẽ chuyển trường.”

Khuất Vân không lên tiếng.

“Chát” một tiếng nữa, không nặng, chỉ để chứng tỏ một quyết tâm nào

đó: “Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ liên kết với Cổ Thừa Viễn, đối phó với
anh.”

Vẫn không có đáp lại.