CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 394

Từ khi chia tay đến lúc gặp lại Khuất Vân, anh không có thay đổi gì lớn

– ý là vẫn hoàn mỹ như vậy.

Du Nhiên cúi đầu, bắt đầu đọc sách ngoại khóa mà cô mang đến, nhưng

hiệu quả rất chậm, mười phút vẫn chưa xong một trang.

Đúng lúc này, Khuất Vân bắt đầu trao thưởng cho mấy sinh viên có

thành tích cao trong đợt thi cuối kỳ, Du Nhiên may mắn có được vinh
quang này.

Khi gọi tới tên phải lên bục giảng nhận giấy khen từ tay Khuất Vân.

Du Nhiên cố gắng làm cho tâm trạng mình bình tĩnh lại, đi lên bục

giảng từng bước một, mỗi một bước đều giống như đi trong vũng bùn, rất
khó khăn.

Cuối cùng, Du Nhiên cũng đi đến nơi, tầm mắt của cô hướng xuống

dưới, không nhìn về phía Khuất Vân.

“Tiếp tục cố gắng nhé.” Khuất Vân nói xong rồi đưa tờ giấy khen cho

cô, đợi Du Nhiên nhận lấy là lập tức buông tay, không có một giây do dự.

Sau đó, anh bắt đầu gọi tên bạn học khác.

Du Nhiên xoay người, trở về, phía sau lại vang lên âm thanh của Khuất

Vân: “Tiếp tục cố gắng nhé.”

Lúc này, anh đang nói với bạn học kia.

Ngữ điệu giống y như khi nói với Du Nhiên, không thừa chút nào, cũng

không thiếu chút nào.

Đối xử bình đẳng.

Đây là lần đầu tiên gặp mặt sau khi bọn họ chia tay.