CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 396

Vì vậy, Khuất Vân sẽ nhìn về phía bọn cô, ánh mắt lướt qua bọn cô,

không dừng lại một giây: “Chào các em.”

Sau đó, anh khách khí cười cười rồi bỏ đi.

Tất cả chuyện cũ, ở trên người anh, đều giống dòng nước trong vắt chảy

qua, không còn chút dấu vết.

Không lâu sau, phiếu điểm của tiếng Anh cấp sáu được phát xuống,

giống như Du Nhiên dự đoán, cô an toàn qua cửa.

Bạn cùng phòng ngạc nhiên đến mức trợn mắt hỏng cả mắt kính và kính

áp tròng – loại sinh viên lười biếng không thích học tập như Du Nhiên lại là
người đầu tiên trong bọn họ qua được cấp sáu!

Du Nhiên nghĩ, mỗi một việc xuất hiện trong cuộc đời đều không phải

không có mục đích.

Có lẽ, sự xuất hiện của Khuất Vân chính là để cô có thể qua được tiếng

Anh cấp sáu.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô cảm thấy tốt hơn nhiều.

Rất nhiều lúc, bản thân cô bằng lòng bị chính mình lừa.

Nếu đã thất tình thì cần phục hồi như cũ, bước đầu tiên để phục hồi như

cũ, là ăn, giai đoạn này cô đã trải qua ở nhà.

Bước thứ hai, chính là tìm thật nhiều chuyện khiến mình bận rộn để

quên đi việc đã thất tình.

Du Nhiên bắt đầu cả ngày cầm sách vở chạy tới phòng tự học, chuẩn bị

cho kỳ thi nghiên cứu sinh, đồng thời, cô cũng bắt đầu quản lý chuyện ở
câu lạc bộ kịch, bắt mình ngày ngày giống con quay, không ngừng xoay
tròn.