Sau đó, mỗi một lần Bạch Linh gặp Cổ Thừa Viễn là một lần nhìn thấy
trên người anh ta có những vết thương cả cũ cả mới, mỗi một lần đều khiến
bà đau xót không thôi.
Nhưng bà bất lực.
Cổ Chí thậm chí còn cho rằng, Bạch Linh rời khỏi ông ta đều do lỗi của
Cổ Thừa Viễn, cứ hai ba ngày ông ta lại đánh chửi Cổ Thừa Viễn.
Thậm chí có một lần, Cổ Chí dìm đầu Cổ Thừa Viễn vào trong nước,
khi Cổ Thừa Viễn không thở được nữa mới buông tay.
“Mẹ biết Thừa Viễn rất khổ, nhưng mẹ chưa từng nghĩ rằng Thừa Viễn
sẽ hận mẹ như thế.” Bạch Linh lẩm bẩm: “Mẹ còn chưa từng nghĩ rằng,
chuyện đó là một sự bỏ rơi đầy tàn khốc với Thừa Viễn. Càng không ngờ
rằng thằng bé sẽ trút nỗi hận lên người con.”
“Không có việc gì, mẹ, đều đã qua rồi.” Du Nhiên nhẹ giọng nói: “Đều
đã qua rồi.”
Sau khi mọi việc kết thúc, Du Nhiên và Tiểu Tân trở về trường.
Trên xe, Du Nhiên một mực im lặng, giống như đang suy nghĩ rất nhiều
chuyện, lại giống như không nghĩ đến bất cứ chuyện gì.
Khi xe tới khu náo nhiệt, Tiểu Tân bỗng bảo lái xe dừng lại trước một
quán bar, trước khi Du Nhiên kịp phản ứng lại đã kéo cô xuống xe.
Rất nhanh, Du Nhiên đã ngồi trên ghế, trước mặt để rất nhiều rượu.
“Uống đi.” Tiểu Tân nói.
Du Nhiên dừng lại một chút, sau đó, bắt đầu uống từng chén một.