CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 498

Khuất Vân chậm rãi rời khỏi môi cô, ngón tay trong suốt khẽ vuốt khóe

miệng, cười khẽ: “Quả nhiên, răng nhọn, cái miệng cũng sắc bén.”

Du Nhiên lấy khăn tay ra, tỏ vẻ chán ghét lau đôi môi vừa bị Khuất Vân

chạm vào, cảnh cáo: “Thầy giáo, em có thể tố cáo thầy.”

“Tôi chỉ không kìm lòng được.” Trong đôi mắt Khuất Vân là ý cười sâu

xa.

“Cái cớ không tệ, mời anh lần sau khi tôi đã cắn đứt cái cội nguồn tội ác

của anh rồi lại mang ra dùng.” Du Nhiên đứng dậy, lạnh giọng nói.

“Tôi rất chờ mong giây phút đó đến.” Giọng nói Khuất Vân mang theo

sự dịu dàng thu hút.

Không muốn nhiều lời với anh nữa, Du Nhiên đợi có được kết quả thí

nghiệm rồi lập tức dùng tốc độ nhanh nhất điền xong báo cáo, đập lên bàn
giáo viên rồi chạy khỏi phòng thí nghiệm như chạy xa khu dịch bệnh.

Vừa vội vàng bước đi, Du Nhiên vừa lau miệng, luôn cảm thấy hơi thở

của Khuất Vân còn quanh quẩn trên mặt mình.

Ai ngờ, vừa mới đi tới bên dưới phòng thí nghiệm, một người bỗng

nhào ra, giây tiếp theo, Du Nhiên đã bị ấn lên tường, miệng lại chạm vào
một đôi môi.

Lần này, người ép hôn cô là Tiểu Tân.

Hôn xong, Tiểu Tân lau miệng, đắc ý nói: “Thế nào, lần này kỹ thuật

hôn của tôi có tiến bộ không?”

Du Nhiên cúi đầu, tóc mái trên trán che khuất đôi mắt, nửa gương mặt

chìm trong bóng tối.