CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 531

“Nói rõ cho tôi, cái gì gọi là không biết?” Du Nhiên dùng tay vò mạnh

cái đầu Tiểu Tân, thành công phá hủy kiểu tóc của cậu ta.

Có người nói trên thế giới có một loại người, dùng cách nói thông

thường chính là “đầu có thể rơi, máu có thể chảy, kiểu tóc không thể loạn.”

Mà Tiểu Tân, có lẽ chính là loại người này, bởi vì khi Du Nhiên làm

như vậy, cậu ta đột nhiên nhảy dựng lên, đối mắt lóe ra những tia sáng
Spirax Hume*****, tình trạng này giống như muốn thiêu cháy Du Nhiên.

****** Tia sáng Spirax Hume:

“Tôi…” Du Nhiên nuốt nước miếng: “Trong túi xách có lược… Có cần

tôi chải cho cậu không?”

Thứ Tiểu Tân muốn không phải lược, sau khi phóng ra một loạt tia sáng

Spirax Hume, Tiểu Tân bỗng nở nụ cười, cười có chút đau khổ: “Vì sao?
Bởi vì tôi biết, nếu thời gian quay trở lại đêm hôm đó, tôi vẫn làm chuyện
tương tự với em. Vì vậy, cho dù tôi xin lỗi, cũng không phải lời xin lỗi thật
lòng.”

Du Nhiên nhìn Tiểu Tân thật cẩn thận, lại nhớ lại miêu tả của cậu ta về

bề ngoài của cô dưới đèn đường, ra một kết luận cuối cùng – đứa bé cứng
đầu cứng cổ này nhất định là đói bụng lâu lắm rồi.

“Thì ra cho dù tôi có làm thế nào cũng không thể biến thành biển rộng,

đặc biệt là dưới sự nổi bật của anh ta, tôi càng giống một đứa trẻ còn chưa
lớn.” Tiểu Tân vẫn không muốn trực tiếp nhắc tới tên của Khuất Vân.

“Chỉ thua một trò chơi nhàm chán thôi, không có ai coi là thật cả.” Du

Nhiên nói.

“Đúng, tôi cũng nhận ra, tôi thua, em tuyệt đối không thất vọng. Bởi vì

ngay từ đầu, trong lòng em đã nhận định, tôi không thắng được anh ta.”