CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 530

“Xin lỗi!”

“Cứ mơ đi!”

“Xin lỗi!”

“Có, chết, cũng, không, nói… A!”

Rất bất hạnh, tuy Tiểu Tân đã khống chế tay Du Nhiên, nhưng quên đề

phòng chân của cô, vì vậy, cái chân xinh đẹp của Du Nhiên vừa khít đặt
trên vị trí quan trọng của Tiểu Tân.

Tiểu Tân rên lên một tiếng, chậm rãi khuỵu xuống mặt đất, môt hôi lạnh

ứa ra.

“Hôm nay tôi chỉ dùng năm phần sức, nếu theo tính cách bình thường

của tôi, không một đạp biến cậu thành tàn tật, tôi không mang họ Lý!” Du
Nhiên vỗ vỗ giày, nói có vẻ rất đàn chị: “Xin lỗi thì tạm tha cho cậu một
mạng.”

Tiểu Tân ngẩng đầu lên, có lẽ rất đau, đôi mắt cũng hồng hồng, nhưng

cậu ta cắn răng, nói: “Tôi nói rồi, có chết tôi cũng không xin lỗi.”

Du Nhiên không nhịn được lại giơ cục sắt nặng năm cân có lực sát

thương không gì sánh được trong tay lên, vô cùng muốn đập bẹp cái đầu cố
chấp của cậu ta, nhưng cục sắt đi được nửa đường bỗng dừng lại.

Trong trò chơi sát thủ còn có thời gian để lại di ngôn nữa.

“Vì sao không muốn xin lỗi?” Du Nhiên quyết định mình phải dịu dàng

nhã nhặn một chút.

“Không biết.” Nhưng câu trả lời của Tiểu Tân khiến cố gắng thổi tắt lửa

giận vừa rồi của Du Nhiên trở thành vô dụng.