Khi bọn họ uống rượu đến mức tình cảm biến chất, hai người đã không
thể giả bộ như chuyện đó không xảy ra, trước mặt lúc này, chỉ có hai con
đường.
Du Nhiên cúi đầu, nhìn bàn tay mình, cô dùng đầu ngón tay, nhẹ nhàng
vẽ theo những đường chỉ tay.
Giờ cô mới phát hiện, thì ra mình ích kỷ như vậy.
Sau khi chia tay với Khuất Vân, cô rất cô đơn, may mà cô gặp Tiểu Tân,
cô dùng thời gian vốn để khóc thương cho tình cảm đã mất đi của mình vào
việc đùa giỡn với Tiểu Tân.
Là cậu ta đã giúp cô đứng lên.
Từ khi đó, cô bắt đầu ỷ lại vào cậu ta. Mặc dù cô thường cười cậu ta trẻ
con, nhưng sâu trong lòng, cô hoàn toàn đã ỷ lại vào tình bạn của cậu ta.
Vì vậy, khi cậu ta thể hiện lòng mình với cô, cô chọn phương pháp trốn
tránh, cô biết rõ mình sẽ không nhanh như vậy đã có một tình cảm mới, cô
biết rõ cậu ta không phải người để cô quên đi quá khứ, vì vậy cô vẫn trốn
tránh, vẫn lấy mối quan hệ chị em, bạn bè, bạn rượu để định nghĩa mối
quan hệ giữa bọn họ.
Có thể kéo dài được bao lâu thì kéo bấy lâu, đây là suy nghĩ thật sự
trong lòng cô.
Tuy cô đã thẳng thắn từ chối cậu ta, nhưng trên thực tế, cô vẫn dừng lại
bên cạnh cậu ta, bước chân của cô không hề di chuyển, giống như đang nói
cho cậu ta biết, cậu có cơ hội, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.
Nhưng mối quan hệ hoàn toàn không rõ ràng này, đối với cậu ta mà nói,
là một sự tổn thương rất lớn.