CHÚ CHIẾU BÓNG, NHÀ ẢO THUẬT, TAY ĐÁNH BÀI VÀ TỤI CON NÍT XÓM NHỎ SÀI GÒN NĂM ẤY - Trang 24

- Phải có người làm chứng chứ. Thằng Chim, mầy làm chứng nha.

Thằng Chim nhân dịp này cũng ăn phần:

- Làm chứng có được xem chớp bóng không tốn tiền không?

- Tao bao mầy. Coi tới mười tuồng không tốn tiền lận.

- Ngon dữ. Không có biết thắng không mà làm tàng.

Thằng Minh bèn cất giọng như một kép hát trong một tuồng hát bội:

- Nè, hãy giương tai lên cho rõ mà nghe “ai gia” kể đây... ải... ải...

Bọn con nít xúm quanh thằng Minh cười hăng hắc. Còn con Bông cong

mỏ:

- Xí, giống như thằng hề...

Không quan tâm đến con Bông, thằng Minh tiếp tục:

- Tặc-dăng ăn chuối có thằng Tặc-dăng...

- Thì tuồng Tặc-dăng phải có Tặc-dăng chứ không lẽ có mặt mầy ở

trỏng. - Con Bông cong cớn.

Không để ý đến lời châm chọc của con Bông, thằng Minh tiếp tục:

- Thằng Tặc-dăng đu dây, cứu được con công chúa đang ngồi khóc dưới

gốc cây vì bị con khỉ bắt ăn một nải chuối bự tổ chảng. Thằng Tặc-dăng hét
ò... ó... o... bay xuống giựt nải chuối làm con khỉ quê quá, rượt theo thằng
Tặc-dăng, phải hôn?

Con Bông cảm giác thua tới nơi, bèn nói cứng:

- Trật rồi mầy ơi, đó là tuồng...