ngày mỗi xa bờ Bắc dông dài,
luồng nước phép đưa sai đẩy lạc
chốc đã ngoài hải vực trần ai.
Né Dải Băng Hẹp hàm nghiến siết
những đồi băng lẩn quất bóng đen,
né hoang địa bỏng ran diêm ngục,
chàng bẻ tàu chưa thoát lênh đênh
càng thêm lạc giữa miền sao tắt,
Đêm Hư Vô chàng gặp sau cùng,
vượt qua đêm, nhưng sao trước mắt
chẳng thấy bờ ánh sáng hằng mong.
Gió thịnh nộ xô tàu vùn vụt,
lòng rối bời rẽ bọt chạy cuồng
Tây sang Đông mông lung vô đích
chẳng ngờ đang nhắm mạch quê hương.
Kìa vỗ cánh Elwing tìm đến,
màu lửa bừng thắp sáng đêm đen;
kim cương quý cũng tài nào sánh
đốm lửa trong ngọc bạch cổ chim.
Viên Silmaril thắt vầng trán rộng,
nàng trao chàng lửa sống không tàn,
mày cháy rực cho tim dũng cảm,
chàng bẻ tàu nhằm thẳng vào đêm;
Thế Giới Ngoài vẫy vùng bão nổi
vượt Đại Dương thốc tới bên buồm,
Tarmenel gửi cơn gió dội
cuốn tàu theo hơi thổi căm căm,
bốc qua nẻo vắng chân phàm tục
như nương oai thần chết nhanh bay
qua bể xám hoang vu sầu muộn