CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 264

hồi trước thì gấp vạn lần. Không phải thế à? Bỗng dưng cô nghĩ đến điều gì
đó, vội quay lại hỏi:

- Như Ngọc, ăn ở đây có đắt quá không?

Nhan Như Ngọc lẳng ra một cái nhìn khinh khỉnh, ý là cậu không thấy

phong cách ở đây có thể rẻ được sao?

- Tớ không đi đâu! – Xán Xán quay mình định chạy.

- Quay lại! – Chưa được mấy bước, đã bị Nhan Như Ngọc nhanh

chóng tóm chặt tay – Tô Xán Xán, cậu đừng có như vậy, đã nói rồi thì đừng
có đi!

- Không phải là tớ không muốn… – Xán Xán khổ sở – Nhỡ người ta

đòi tiền ai nấy trả thì sao? Tớ không mang nhiều tiền đến thế… – Cô là
người cùng khổ mà! Trăm phần trăm cùng khổ!

- Làm gì có kiểu tiền ai nấy trả?

- Lần trước cái người ấy chẳng… – Bóng dáng Kim Thành Thác Tai

vẫn cứ ám ảnh Xán Xán.

Vừa nói đến chuyện ấy, sắc mặt Nhan Như Ngọc củng hụt hẫng, cô

nghiến răng:

- Nếu người ta đòi tiền ai nấy trả, thì tớ sẽ trả cho cậu!

Chơi đẹp rồi đấy.

- Thật chứ?

- Quá thật ấy chứ!