CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 277

nổi, túm phắt lấy tay Xán Xán, ghìm giọng gầm gừ:

- Tô Xán Xán, em đứng lên cho anh!

- Anh làm gì vậy? – Đến lúc này, cô không thể vờ chưa nghe thấy,

đành nói nhỏ – Anh đừng nói to, em… em có bạn ở đây…

Hạnh phúc đang ở trước mắt, cô không thể để nó tuột mất.

Triệu Noãn Noãn không nói, chỉ tóm chặt tay cô không rời.

- Anh Noãn Noãn, về nhà em sẽ giặt quần áo, lau cửa kính cho anh

được không? Anh bỏ em ra đi… – Xán Xán lí nhí van nài.

- Không được! – Một tiếng phũ phàng.

- … – Lửa hạnh phúc càng lúc càng yếu ớt.

- Đi!

Một lực kéo rõ mạnh, cô đã bị kéo đi.

- Đợi đã… – Lạc Thiếu Tuấn nhỏm lên định ngăn lại, nhưng bị Cao

Vũ cản trở.

- Đừng để ý, anh em họ cãi nhau thôi mà… anh, mới rồi anh nói gọi

anh là gì nhỉ?

Lạc Thiếu Tuấn:

-….