CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 512

Nói rồi cả hai cùng ngẩn người. Sau đó cùng cười sặc sụa, cười bật

nước miếng. Liệt dương? Liệt dương! Ha ha ha ha ha…

- Hai người cười cái gì?

Từ xa xa nhìn thấy hai nhân viên ở quầy bar chụm đầu ghé tai, thầm

thì to nhỏ, rồi cười sằng sặc không dứt, Cao Vũ cũng phần nào đoán ra họ
đang nói gì.

- Ông chủ! – Hai người đang cười đến vỡ bụng lập tức cứng đơ mặt:

- Không… không có gì… Bọn em không cười anh… Ui da!

Tiều Bạch ấp a ấp úng nói xong liền bị người bên cạnh đá ngầm cho

một cái rõ đau.

Cao Vũ nhíu m

ày:

- Thế hả? Nói cho tôi ngh e đi, nghe mà tôi cũng cười thì sẽ trả thêm

lương cho mấy cậu.

Hai cậu chàng đều chưng hửng, lí nhí:

- Ông chủ ơi, nếu nghe mà khóc thì có bị cắt lương không ạ?

- Không cắt.

Hai người thở phào một hơi dài.

- Cũng không thưởng.

Wa wa, trái tim bé nhỏ thâ’t vọng võ lả tả.

- Ông chủ à, cho chúng tôi thương lượng là không nói được không?