CHÚNG TA - Trang 529

Chu Toán vốn dĩ muốn nói, nhân viên quản lý thư viện rất nhiều lúc

đều là đại boss chùm cuối, nhưng cứ pha trò huyên thuyên thế này dường
như chẳng ra làm sao, chuyện gì cũng chẳng ra làm sao, ngay cả nụ cười
trên miệng cũng chẳng ra làm sao. Chu Yến Đình ném cho anh một điếu
thuốc, anh lắc đầu từ chối.

Anh đã không còn nghiện nữa, thỉnh thoảng hút thuốc cũng đều là hút

trước mặt Kỳ Thiện. Khiến cô ngứa ngáy trong lòng, lại không cho cô, Kỳ
Thiện vì vậy mà càng nhận định rằng thuốc lá chẳng phải là thứ tốt đẹp gì,
mỗi lần nhìn thấy đều sẽ càu nhàu, sau đó giám sát nghiêm ngặt anh một
trận, dẫn đến việc anh không thể cai hẳn được.

Anh nhớ đến mấy năm bọn họ giằng co, với anh mà nói ý nghĩa của

Kỳ Thiện quá mức phức tạp, anh muốn cố định cô ở bên cạnh, sợ hãi bất kỳ
một sự tồn tại không xác định nào đến làm phiền, cho dù là tình yêu. Mà
thứ Kỳ Thiện muốn là sự thật lòng bình thường nhất, người bạn đời bình dị
nhất.

"Tâm bệnh của tôi và cô ấy không giống nhau, lúc kê đơn không xem

chuẩn thời cơ." Chu Toán nói.

Chu Yến Đình bồi thêm một đao, "Nói trắng ra là, hai người đều có

bệnh, lại uống sai thuốc cả hai."

Chu Toán cũng chẳng nổi giận, anh đi lướt qua người Chu Yến Đình,

ngồi trên kệ đi giày vào, đổi đề tài, "Cậu nên đổi khách sạn đi, giường này
mềm quá, tôi ngủ mà đau cả lưng."

"Còn mềm hơn cả tôi?" Chu Yến Đình bày ra ánh mắt quyến rũ.

Anh cười, rõ ràng nửa giọt rượu cũng không uống, mà đôi mắt phượng

lại như say như tỉnh, "Cậu tốt hơn nó nhiều, nhưng đáng tiếc say ghê quá,
không ngủ được!"