CHUÔNG GIÓ QUYỂN 2 - CĂN TU - Trang 26

Nói mãi nói mãi, Nhạc Phong bỗng nghẹn ngào, Thập Tam

Nhạn đứng dậy, cúi người xuống ôm lấy vai anh: “Phong Tử, cô bé

Miêu Miêu này rất tốt, thật đấy.”

Nhạc Phong cười lên: “Chị Nhạn Tử, gọi điện đi. Tôi không biết

có tặng được hay không. Nhưng tôi vẫn muốn mua, mua cho

Miêu Miêu, cho dù cô ấy có nhận hay không, có nhận được hay

không, tôi vẫn muốn mua.”

Thập Tam Nhạn cũng cười: “Vậy được. Nhưng mà nói thì hay

lắm, nhỡ đâu điện thoại không gọi được, hoặc là bên kia nói đã

không làm nghề này nữa, không có hàng, Nhạc Phong, chúng ta

sẽ dừng lại, đó là ý trời, được không?”

Nhạc Phong gật đầu.

Thập Tam Nhạn thở hắt ra một hơi, nhớ số điện thoại trong tin

nhắn, bấm phím.

Đầu kia nhanh chóng có người bắt máy, là giọng của một người

đàn ông: “A lô?”

Thập Tam Nhạn hắng giọng một tiếng: “Chào anh. Xin hỏi đây

có phải là nhà của Trần Lai Phượng không?”

Đầu kia im lặng mấy giây: “Đúng rồi.”

“Xin hỏi cô Trần có nhà không?”

“Xin chờ một chút.”

Thập Tam Nhạn thở ra, dùng khẩu hình ra hiệu cho Nhạc Phong

ý bảo: gọi được.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.