CHUYỆN TÌNH NHƯ Ở TRONG MƠ - Trang 79

Liếc nhanh khuôn mặt đang hiện lên nét buồn man mác Thoại Sơn khe khẽ
thở dài như thông cảm và thương hại. Một ý nghĩ vừa nảy ra trong trí khiến
cho anh mỉm cười.

- Tôi mời Phụng đi lên núi vài ngày…

Đưa tay chỉ rặng núi hiện mờ mờ đen trong buổi chiều hết nắng Thi Phụng
cười.

- Núi đó hả anh Sơn?

Thoại Sơn lắc lắc đầu.

- Hổng phải… Xa hơn… Smokey Mountain… tuốt trên kia…

Sau khi dứt câu Thoại Sơn chỉ về hướng đông bắc.

- Nó cao hơn và đẹp hơn núi ở đây…

- Chắc Phụng không đi được đâu…

- Tại sao vậy Phụng?

- Dạ hai đứa nhỏ không ai coi chừng… Phụng còn phải đi tìm việc làm...